SÁCH ĐIỆN TỬ - SÁCH THAM KHẢO

  • (360 Động Từ Bất Quy Tắ)

TÀI NGUYÊN DẠY HỌC

SÁCH ĐIỆN TỬ - SÁCH THAM KHẢO

THỐNG KÊ TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • BÀI GIẢNG DIỆN TỬ

    THÀNH VIÊN

    1 khách và 0 thành viên

    CHÀO MỪNG QUÝ ĐẠI BIỂU ĐẾN VỚI WEBSITE THƯ VIỆN THCS PHÚ ĐỨC

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Lớp 9.

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Võ Thị Tuyết Lan
    Ngày gửi: 13h:23' 10-03-2025
    Dung lượng: 376.8 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Bí Quyết Làm Giàu Vĩ Đại Nhất Trong Lịch Sử

    BÍ QUYẾT LÀM GIÀU VĨ ĐẠI
    NHẤT TRONG LỊCH SỬ
    Joe Vitale
    www.dtv-ebook.com
    Bí Quyết Làm Giàu Vĩ Đại Nhất Trong Lịch Sử
    Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử (Joe Vitale)
    Lời nói đầu: Sức mạnh của việc "cho" (John Harricharan)
    Sức mạnh của việc "cho"
    (John Harricharan)
    Đó là một ngày hè nóng bức cách đây nhiều năm. Tôi đang trên đường đến
    cửa hàng thực phẩm tổng hợp để mua 2 món đồ. Ngày ấy, tôi ghé siêu thị
    thường xuyên, bởi hầu như chẳng bao giờ tôi có đủ tiền trong túi để mua thức
    ăn cho cả tuần luôn một lần. Người vợ trẻ của tôi, sau một thời gian chống
    chọi với căn bệnh ung thư quái ác, đã qua đời cách đó vài tháng. Chẳng có
    tiền bảo hiểm, mà chỉ có rất nhiều các khoản chi phí và cả núi hóa đơn phải
    thanh toán. Tôi lúc đó làm việc nửa ngày với mức lương chỉ đủ để nuôi 2 đứa
    con nhỏ của tôi ăn uống tằn tiện. Nói chung là tình hình của chúng tôi lúc ấy
    rất khó khăn.
    Và ngày hôm ấy, trong lòng nặng trĩu và chỉ vẻn vẹn với 4 đôla trong túi
    quần, tôi đang trên đường đến siêu thị để mua một lon sữa và một ổ bánh mì.
    Bọn trẻ con kêu đói và tôi phải kiếm cho chúng cái gì để ăn. Khi tôi dừng lại
    trước ngã tư đèn đỏ, chợt tôi nhìn thấy phía bên phải đường có một người đàn
    ông trẻ tuổi, một phụ nữ cũng trẻ và một đứa bé đang đứng trên bãi cỏ sát vệ
    đường. Đang là buổi giữa trưa, 3 người họ đứng chìm trong cái nắng mặt trời
    gắt như đổ lửa.
    Người đàn ông đang giơ một tấm bìa cac-tông có đề dòng chữ: NHẬN LÀM
    VIỆC
    KIẾM TIỀN ĂN. Người phụ nữ đứng sát cạnh anh. Cô ấy nhìn chằm chằm
    vào những chiếc ô tô đậu lại trước đèn đỏ. Đứa bé, có lẽ khoảng gần 2 tuổi,
    ngồi trên cỏ, tay giữ khư khư một con búp bê chỉ còn có một cánh tay. Tôi
    nhìn thấy tất cả những hình ảnh này trong khoảng 30 giây trước khi đèn xanh
    bật trở lại. Lúc đó, tôi rất muốn cho họ vài đôla, nhưng nếu tôi làm thế thì sẽ

    không còn đủ tiền để mua bánh mì và sữa cho lũ con ở nhà.
    Bốn đôla chỉ đủ để làm chừng ấy việc thôi. Và khi đèn xanh bật sáng, tôi đưa
    mắt liếc nhanh 3 người họ lần cuối, cố xua đi cảm giác vừa như thấy mình có
    lỗi (vì đã không giúp họ) vừa buồn (vì tôi không có đủ tiền để chia sẻ với họ).
    Trong lúc lái xe, tôi vẫn không thể gạt bỏ hình ảnh gia đình trẻ nọ ra khỏi đầu
    tôi. Đôi mắt buồn của người đàn ông và người phụ nữ nọ với ánh nhìn xoáy
    vào tôi cứ ám ảnh tôi suốt cả dặm đường. Rốt cục tôi không thể chịu đựng
    được hơn nữa. Tôi cảm nhận được nỗi đau của họ và cảm thấy mình phải làm
    một điều gì đó cho họ. Tôi quay xe lại và quay lại chỗ ban nãy tôi nhìn thấy
    họ.
    Tôi đánh xe đến sát chỗ họ đứng và chìa cho người đàn ông 2 đôla trong số 4
    đôla của tôi. Tôi nhận thấy mắt người đàn ông ngân ngấn nước khi anh cám
    ơn tôi. Tôi mỉm cười và quay xe về hướng siêu thị. Chắc là cả bánh mì và sữa
    đều có bán, tôi nghĩ thế. Nhưng nếu tôi chỉ mua mình bánh mì, hoặc sữa
    không thôi thì đã sao nào? Chắc có lẽ là phải vậy thôi.
    Tôi đánh xe vào bãi đậu mà đầu vẫn còn nghĩ vẩn vơ về chuyện lúc nãy và
    xen lẫn cảm giác lâng lâng vì điều tôi vừa làm. Khi tôi bước ra khỏi xe, chân
    tôi bỗng sượt qua một vật gì đó trên vỉa hè. Hóa ra là một tờ 20 đôla nằm
    ngay cạnh chân tôi. Lúc ấy, tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tôi nhìn
    quanh quất, run rẩy nhặt đồng tiền lên, bước vào trong cửa hàng và mua luôn
    không chỉ bánh mì và sữa, mà còn cả một vài thứ mà tôi đang rất cần nữa.
    Tôi không bao giờ quên cái lần ấy. Nó đã nhắc nhở cho tôi rằng thế giới này
    thật là kỳ lạ và bí hiểm. Nó càng củng cố thêm trong tôi niềm tin rằng con
    người cũng không thoát khỏi những quy luật của vũ trụ. Tôi đã cho đi 2 đôla
    và nhận lại được 20 đôla. Trên đường từ siêu thị về, tôi lại lái xe ngang qua
    cái gia đình lúc nãy và đưa cho họ thêm 5
    đôla nữa.
    Câu chuyện này chỉ là một trong rất nhiều những chuyện kỳ lạ đã xảy ra
    trong đời tôi. Nó làm tôi có cảm giác như càng cho nhiều, ta càng nhận được
    nhiều hơn. Điều đó có lẽ là một trong những quy luật của thế giới này: "Nếu
    bạn muốn nhận, trước hết Bạn cần phải cho".
    Tôi nhớ có một bài vè nhỏ thế này:
    "Xưa có một anh chàng, Nhiều người bảo anh gàn, Nhưng càng hay giúp
    người, Anh lại càng sung túc"
    Chúng ta thường nghĩ rằng chúng ta không có gì để cho cả. Nhưng nếu nhìn
    lại, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta luôn có thể chia sẻ với mọi người dù chỉ là
    một chút ít những gì ta có. Chúng ta đừng đợi đến khi chúng ta nghĩ là đã có

    thật nhiều và lúc đó mới có thể cho được. Khi cho và chia sẻ với mọi người
    dù chỉ là chút ít những gì ta có, cánh cửa kho báu của cả thế giới này sẽ mở ra
    trước chúng ta và của cải sẽ đổ về với chúng ta như suối.
    Bạn đừng đòi hỏi tôi phải hứa với Bạn. Đơn giản là bạn hãy thử cho một cách
    thật lòng và bạn sẽ ngạc nhiên về những gì mà Bạn sẽ nhận được. Thường thì
    Bạn sẽ nhận được không phải từ những người đã được Bạn cho, mà từ những
    nguồn Bạn không ngờ tới. Vì vậy, bạn hãy mở ra cho mình con đường đến
    với sự sung túc.
    Hãy nắm lấy cơ hội từ quy luật ngàn đời này của vũ trụ. Hãy nắm lấy cơ hội
    từ chính Bạn. Các quy luật của vũ trụ không bao giờ sai.
    Có khi, bạn được trả ơn ngay cho hành động "cho" của mình, như trong câu
    chuyện của tôi đây. Cũng có khi điều đó xảy ra muộn hơn. Nhưng bạn hãy tin
    tưởng một điều: Hãy cho đi và Bạn sẽ được nhận - và Bạn sẽ nhận được
    nhiều hơn bạn đã cho rất nhiều.
    Và khi bạn cho, bạn đừng toan tính trong đầu nhiều mà hãy làm điều đó với
    một tấm lòng tràn đầy sự biết ơn. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy những điều này
    linh nghiệm như thế nào.
    Hãy mở cánh cửa đến kho báu của Bạn bằng cách chia sẻ một phần nhỏ
    những gì bạn có cho những người đang gặp khó khăn. Đúng như một người
    Thầy vĩ đại đã nói: "Hãy cho và Bạn sẽ được nhận".
    Hãy thử đi. Bạn sẽ thích đấy.
    Phần 1:
    27/10/2005
    Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử!
    Nếu Bạn muốn có tiền, Bạn chỉ cần làm đúng một điều. Những người giàu
    nhất trên thế giới này đều đã và đang làm điều đó. Từ cổ chí kim, người ta
    cũng đã tốn biết bao giấy mực để viết về điều đó. Chính nó là yếu tố sẽ tạo ra
    tiền bạc, của cải cho tất cả những người dám thực hiện nó, nhưng đồng thời
    phần lớn người ta lại cũng sẽ ngại làm điều đó.
    Đó là điều gì vậy?
    John D. Rockefeller đã làm điều đó khi ông còn là một đứa bé. Và ông đã trở
    thành tỉ phú.
    Andrew Carnegie cũng đã làm điều đó. Và ông đã trở thành một nhà tài phiệt.
    Vậy bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử là gì vậy?
    Điều gì đã chứng tỏ rằng nó thực sự có hiệu quả đối với bất kỳ ai?
    Bí quyết đó chính là: hãy cho người khác tiền.
    Đúng vậy. Hãy đem tiền của Bạn cho người khác.

    Hãy đem tiền cho những người đã giúp Bạn vẫn còn giữ được cái tâm của
    Bạn. Hãy mang tiền cho những người đang khích lệ Bạn, đang phục vụ Bạn,
    đang làm lành những vết thương của Bạn và đang yêu mến Bạn.
    Hãy mang tiền cho mọi người và đừng mong đợi họ sẽ trả lại cho Bạn, nhưng
    hãy biết rằng tiền sẽ quay trở lại với Bạn từ một nơi khác, và nhiều hơn gấp
    trăm lần.
    Năm 1924, John D. Rockefeller đã viết thư cho con trai và giảng giải cho anh
    hiểu cách ông cho tiền ra sao. Ông viết: "... từ khi cha mới có những đồng
    tiền đầu tiên, từ hồi cha còn là một đứa trẻ, cha đã bắt đầu cho tiền. Cho đến
    nay cha vẫn tiếp tục làm điều này, và khi càng có nhiều tiền, cha càng cho
    nhiều hơn..."
    Bạn có để ý thấy ông ấy nói gì không?
    Ông đã cho rất nhiều tiền, và càng có nhiều ông càng cho nhiều hơn. Ông đã
    đem cho gần 550 triệu đôla trong suốt cả cuộc đời ông.
    Nhiều người có thể nghĩ rằng việc Rockefeller hiến tiền chẳng qua chỉ là một
    trò quảng cáo để ông đánh bóng hình ảnh của mình. Nhưng suy nghĩ như vậy
    là hoàn toàn sai lầm.
    Nhân viên quan hệ công chúng của Rockefeller hồi đó là Ivy Lee. Trong cuốn
    tự truyện nổi tiếng của Ivy Lee "Courtier To The Crowd", Ray Eldon Hiebert
    khẳng định rằng từ hàng mấy chục năm trước đó, Rockefeller đã bắt đầu cho
    người ta tiền rồi. Và Ivy Lee chỉ làm cái việc là nói cho mọi người biết điều
    này mà thôi.
    P.T. Barnum cũng rất hay cho tiền. Như đã có lần tôi viết trong một cuốn
    sách có tên là "There's A Customer Born Every Minute" của tôi về ông,
    Barnum tin vào một cái mà ông gọi là "từ thiện có lời". Ông biết rằng cho sẽ
    giúp người ta được nhận. Và ông cũng đã trở thành một trong những người
    giàu nhất thế giới.
    Andrew Carnegie cũng cho người khác rất nhiều tiền. Và chẳng ai không biết
    rằng ông cũng là một trong những người giàu nhất trong lịch sử nước Mỹ.
    Bruce Barton, đồng sáng lập hãng quảng cáo nổi tiếng BBDO và là nhân vật
    chính trong cuốn sách của tôi "The Seven Lost Secrets of Success" cũng tin
    tưởng vào sức mạnh của việc "cho". Năm 1927, ông đã viết: "Nếu một người
    hay giúp người khác đến độ thành một thói quen và anh ta không nhận thấy
    điều đó nữa thì tất cả những điều tốt đẹp trên thế giới này sẽ đến với anh ta,
    anh ta làm gì cũng sẽ thuận lợi".
    Barton đã ra được hàng loạt sách bán "đắt như tôm tươi", trở thành một người
    nổi tiếng trong lĩnh vực kinh doanh, một nhà tài trợ của rất nhiều chương

    trình từ thiện và là một ông chủ rất giàu có. Có thể sẽ có một số người lý sự
    rằng những con người giàu có ấy từ trước đã có tiền rồi thì mới cho được, và
    vì vậy cho đối với họ thật dễ dàng, nhưng tôi dám bảo đảm rằng họ có được
    tiền chính một phần là bởi họ sẵn lòng cho một cách thoải mái. Và cho đã
    giúp họ được nhận. Cho đã giúp họ trở nên giàu có hơn.
    Tôi xin chốt lại thế này:
    Cho giúp người ta được nhận.
    Cho làm người ta giàu có hơn.
    Ngày nay, việc hiến tiền cho các quỹ từ thiện đang là mốt đối với các doanh
    nghiệp. Điều đó làm cho hình tượng của họ đẹp hơn và chắc chắn là điều đó
    cũng có ích cho những người nhận được sự giúp đỡ này. Các trung tâm Body
    Shop của Anita Roddick, các cửa hàng kem của Ben Cohen & Jerry
    Greenfield, hay khu thiên nhiên hoang dã Yvon Chouinard là những ví dụ
    sống cho thấy cho cũng có thể có lợi cho kinh doanh ra sao.
    Nhưng việc cho mà tôi muốn nói đến ở đây là việc cho một cách riêng lẻ. Tôi
    đang muốn nói đến việc cho tiền sao cho Bạn có thể nhận được nhiều hơn.
    Tôi cho rằng có một sai lầm mà mọi người thường mắc phải khi cho tiền là
    họ cho quá ít. Họ giữ khư khư túi tiền của mình và chỉ "rỉ" ra tí chút khi buộc
    phải cho. Và chính vì thế mà họ không nhận được. Bạn phải cho, và phải cho
    nhiều để có thể được nhận.
    Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi tôi nghe nói về điều này, tôi đã nghĩ rằng đó
    là một mánh khóe mà những người khuyên tôi "cho" dùng để moi tiền của
    tôi. Lúc ấy tôi có cho thì trong lòng cũng tiếc của lắm. Cho nên những gì tôi
    nhận được cũng tương ứng với những gì tôi đã cho. Tôi đã cho rất ít. Và tôi
    nhận cũng chẳng được bao nhiêu.
    Nhưng rồi đến một ngày tôi đã quyết định thử nghiệm cái thuyết "cho".
    Bạn biết không, tôi rất thích đọc những mẩu chuyện có tính khích lệ. Tôi đọc
    chúng, nghe chúng, gửi chúng cho bạn bè, kể chúng với những người khác.
    Và tôi quyết định phải cảm ơn Mike Dooley, tác giả trang www.tut.com vì
    những thông điệp đầy tính khích lệ mà hàng ngày anh ấy đã gửi qua e-mail
    cho tôi và những độc giả khác.
    Tôi quyết định gửi cho anh ấy một món tiền. Nếu là trước kia, có lẽ tôi cũng
    chỉ gửi cho anh ấy 5 đôla thôi. Nhưng cũng chính vì hồi đó tôi căn ke và tần
    ngần quá nên nguyên lý cho-nhận đã không ứng nghiệm. Lần này sẽ khác.
    Tôi rút tập séc của mình ra và ghi con số 1000 đôla.
    Đó là một khoản tiền quyên góp lớn nhất mà tôi từng chi trong đời cho đến
    thời điểm ấy.

    Vâng, điều đó làm tôi có căng thẳng một chút. Nhưng chủ yếu là do tôi thấy
    hồi hộp. Tôi muốn tỏ ra khác người. Tôi muốn thưởng cho Mike. Và tôi
    muốn xem điều gì sẽ xảy ra.
    Mike rất bất ngờ. Anh nhận được tờ séc của tôi qua e-mail và trên đường về
    nhà anh vui đến mức chút nữa thì tông xe vào vệ đường. Anh không thể tin
    nổi. Thậm chí anh ấy còn gọi điện cho tôi và cám ơn tôi. Tôi ngây ngất khi
    thấy anh ấy thể hiện một sự ngạc nhiên hết sức trẻ con, cứ như là tôi đã cho
    tới một triệu đôla chứ không phải là một ngàn! (Bạn để ý điều này nhé!)
    Tôi rất thích vì đã làm cho anh ấy hạnh phúc như vậy. Tôi thấy thực sự thỏa
    mãn khi cho anh ấy tiền. Anh ấy có làm gì với số tiền đó tôi cũng thấy vui cả.
    Cái mà tôi nhận được là một cảm giác khó tả nổi khi thấy mình giúp đỡ được
    người khác tiếp tục làm cái việc mà tôi tin tưởng. Đó là một cảm giác thỏa
    mãn vì được giúp anh ấy. Và cho đến nay, mỗi lần gửi tiền cho anh ấy tôi vẫn
    thấy rất vui.
    Và sau đó thì những điều kỳ diệu bắt đầu diễn ra.
    Tôi được một người mời làm đồng tác giả cho cuốn sách của anh ta, và công
    việc này đã mang đến cho tôi một số tiền lớn gấp nhiều lần so với số tiền mà
    tôi đã cho.
    Và sau đó, một nhà xuất bản ở Nhật liên hệ với tôi và ngỏ ý muốn mua bản
    quyền dịch cuốn sách best-seller "Spiritual Marketing" của tôi sang tiếng
    Nhật. Họ cũng đề nghị trả cho tôi một số tiền lớn hơn nhiều lần so với số tiền
    tôi đã tặng Mike.
    Một người luôn hoài nghi có lẽ sẽ nói rằng những sự việc đó chẳng có gì liên
    quan đến nhau cả. Có thể là trong đầu những người cả nghi thì đúng là chúng
    không có mối liên quan nào. Nhưng trong suy nghĩ của tôi, chúng thực sự có
    liên quan rất mật thiết.
    Khi tôi đưa tiền cho Mike, tôi đã gửi một thông điệp đến cho mình và cho vũ
    trụ rằng tôi thành đạt và đồng thời tôi cũng tạo ra được một dấu hiệu như một
    thỏi nam châm thu hút tiền đến với tôi: vì Bạn đã cho, nên Bạn sẽ nhận được.
    Bạn cho thời gian, Bạn sẽ nhận được thời gian.
    Bạn cho sản phẩm, Bạn sẽ có sản phẩm.
    Bạn cho tình yêu, Bạn sẽ nhận được tình yêu.
    Bạn cho tiền, Bạn cũng sẽ nhận được tiền.
    Chỉ một mẹo nhỏ này thôi cũng có thể thay đổi hoàn toàn tình trạng tài chính
    của Bạn.
    Bạn hãy nghĩ đến những người đã mang đến cảm hứng cho Bạn trong tuần
    qua. Ai đã làm cho Bạn thấy hài lòng với bản thân, hạnh phúc với cuộc sống,

    với những ước mơ, hay những mục tiêu của Bạn?
    Hãy cho người đó một ít tiền. Hãy cho họ một cái gì đó xuất phát từ tấm lòng
    của Bạn.
    Đừng tiếc của. Hãy nghĩ đến sự sung túc, đừng băn khoăn về sự thiếu thốn.
    Hãy cho và đừng mong đợi người đó sẽ báo đáp, nhưng hãy mong chờ một
    kết cục có hậu. Và Bạn sẽ thấy sự thành đạt viên mãn của Bạn tăng lên trông
    thấy.
    Và đó... chính là bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử!
    "Nếu Bạn nhìn thấy nó, hãy chạm vào nó.
    Nếu Bạn chạm vào nó, hãy gắng cảm nhận được nó.
    Nếu Bạn cảm nhận được nó, hãy yêu thích nó.
    Nếu Bạn yêu thích nó... Hãy chia sẻ nó với người khác."
    Bởi lẽ KHÔNG GÌ có thể biểu đạt cho VŨ TRỤ NÀY thấy về NIỀM TIN
    vào chính Bạn, vào sự thành đạt, vào tình yêu, hơn chính hành động "cho"
    của Bạn.
    Và khi Vũ trụ thấu điều này, Bạn sẽ càng nhận được nhiều. ĐÓ KHÔNG
    PHẢI LÀ PHẦN
    THƯỞNG, đơn thuần là vì bạn thực sự tự tin... vào bản thân, vào sự thành
    đạt, và vào tình yêu.
    Phần 2:
    29/10/2005
    Bí quyết thần kỳ nhất để tạo ra một quy luật Một người phụ nữ gọi điện đến
    hỏi tôi:
    "Tôi đã cho tiền suốt bao năm nay, nhưng tôi chẳng giàu lên tí nào. Hay là tôi
    đã làm sai điều gì?"
    "Thế bà cho tiền ở đâu?"
    "Tôi hiến cho nhà thờ gần nhà."
    "Sao bà lại cho họ tiền?" Tôi hỏi.
    "Vì họ cần tiền."
    "Thế bà có cảm giác gì khi cho họ tiền?"
    "Cảm giác giống như là tôi đang kéo họ ra khỏi cái hố ấy."
    "Bà hãy nói thật thực lòng bà có cảm giác gì khi cho họ tiền vậy?"
    Im lặng.
    "Ờ...ờ... tôi thấy đau nhói trong lòng", người phụ nữ thú nhận. "Tôi thấy khó
    chịu khi tôi viết séc cho họ."
    Vậy là không tốt rồi.
    "Nếu bà thấy khó chịu khi cho tiền thì tiền trong đầu bà sẽ được liên tưởng

    với những cảm giác không tốt", Tôi giải thích. "Chắc chắn là bà không muốn
    có thêm những cảm giác khó chịu, và như vậy thì bà sẽ không thể thu hút
    được dòng tiền đến với bà..."
    "Ồ. Thế mà tôi chẳng nghĩ ra được."
    "Và bởi vì bà cho vì có người nào đó xin bà hoặc thậm chí là cầu khẩn bà nên
    đó chỉ là bà đang trợ giúp cho cái nghèo," - Tôi giải thích. "Để tăng lộc đến
    với bà, bà cần phải có ý muốn cho tiền bất cứ khi nào điều đó làm cho bà
    thấy dễ chịu. Nói cách khác là khi bà cho tiền một người đang rất túng thiếu
    thì đó chỉ là một cử chỉ hào hiệp. Hãy làm điều đó.
    Nhưng điều đó không phải là nguyên lý mà tôi nói đến ở đây."
    "Tôi hiểu rồi!" Người phụ nữ reo lên. Dù tôi không giúp được bà ấy trong
    hoàn cảnh này nhưng tôi nghĩ rằng chắc là đã có một cái gì đó trong vũ trụ đã
    giúp bà ấy hiểu ra điều này.
    "Vậy bà hiểu gì?" Tôi hỏi.
    "Tôi đã để nhà thờ phải xin", bà ấy nói. "Tim tôi mách bảo tôi nên cho tiền
    bất cứ nơi nào tôi cảm thấy được nuôi dưỡng về tinh thần. Có những lúc
    chính là cái nhà thờ ấy.
    Nhưng cũng có khi không phải."
    "Vậy là bà hiểu rồi đấy!" Tôi nói.
    Và tôi hy vọng là bạn cũng đã hiểu.
    Bạn có thể cho tiền vì bất cứ lý do gì mà bạn muốn. Tôi đã giúp đỡ hội Chữ
    Thập Đỏ, Quỹ Ước mơ, các quỹ hỗ trợ người bệnh ung thư, và nhiều quỹ hội
    khác nữa. Nhưng tôi không mong tôi sẽ giàu lên nhờ hành động giúp đỡ ấy.
    Nghĩa cử hào hiệp đó chỉ là sự giúp đỡ, đúng thế, chứ không phải là hành
    động đủ để tạo ra một quy luật tinh thần chonhận mà tôi đang nói tới ở đây.
    Cái nguyên lý tinh thần để tạo ra thu nhập cho mình chỉ ứng nghiệm khi bạn
    cho tiền một cách thoải mái bất cứ lúc nào bạn cảm thấy có một món ăn tinh
    thần, với một chút mong đợi rằng bằng cách nào đó, một ngày nào đó, bạn sẽ
    được sung túc hơn vì hành động đó.
    Cho khi thấy đáng làm sẽ có thể tác động đến nguyên lý cho-nhận nếu bạn
    cảm thấy Bạn nhận được một món ăn tinh thần từ việc làm đó. Nhưng nếu
    Bạn không cảm nhận được điều này, và bạn cho tiền thì bạn chỉ là giúp người
    đang khốn khó mà thôi. Điều đó, chắc chắc là nên làm. Tôi vẫn nói là Bạn
    nên làm.
    Nhưng một lần nữa, tôi muốn nhắc lại rằng trong cuốn sách này, tôi muốn nói
    đến bí quyết làm ra tiền hiệu quả nhất từ xưa đến nay. Và Bạn chỉ có thể ứng
    dụng bí quyết đó khi Bạn cho tiền một cách thoải mái, vui vẻ, cho bất kỳ

    người nào hay nơi nào đã giúp Bạn tìm thấy món ăn tinh thần cho mình.
    "Tiền là hình thức thể hiện ra bên ngoài của trạng thái tinh thần của con
    người"
    (trích dẫn từ cuốn "Prosperity's Ten Commandments"của Georgiana Tree
    West)
    Phần 3:
    18/11/2005
    Hé mở bí quyết trở thành người giàu có Hôm nay, tôi nhận được một tấm séc
    trong thư điện tử từ một người bạn đã mất liên lạc từ lâu. Tấm séc này chỉ
    bằng một phần khoản tiền mà anh ấy đang nợ tôi. Nhưng việc anh ấy đã gửi
    trả sau 10 năm đã làm tôi rất vui.
    10 năm trước, anh ấy thuê tôi viết một kế hoạch tiếp thị chi tiết cho anh. Lúc
    đó, tôi chỉ tính giá đôi ba ngàn đôla cho việc này thôi. Anh ấy đồng ý và nói
    rằng sẽ trả tiền. Nhưng khi tôi làm xong việc, anh ấy lại không trả tiền.
    Vì anh ấy là bạn tôi nên tôi cũng cứ để mặc kệ. Năm tháng cứ thế trôi đi. Thế
    rồi anh ấy chuyển nhà sang tiểu bang khác. Tôi cũng chuyển đến thành phố
    khác. Anh ấy đi theo con đường riêng của mình và rồi chúng tôi mất liên lạc
    lúc nào không hay. Tôi cũng có những việc của tôi và nhanh chóng trở nên có
    tiếng tăm trên mạng Internet nhờ những cuốn sách và các cuốn băng của tôi.
    Vài tháng trước, một hôm tôi nhận được một bức thư từ một người muốn tôi
    làm đồng tác giả cuốn sách của anh ta. Anh ấy nói rằng anh ấy biết một người
    bạn của tôi, và nhắc đến tên người bạn đã nợ tôi tiền.
    Vừa nghe đến tên người bạn cũ, máu nóng của tôi bắt đầu dồn lên mặt. Tôi
    run lên vì giận dữ. Tôi có cảm giác như mình bị cướp tiền. Bị phản bội. Bị
    xúc phạm. Tôi hít vào mấy hơi thật sâu và tự trấn tĩnh mình. Tôi tự nói với
    mình. Tôi nhắc lại với mình là thế giới này rộng lớn lắm, và của cải có thể
    đến từ nhiều con đường chứ không chỉ từ những giấy nợ cũ. Tôi quyết định
    tha thứ cho anh bạn này. Và tôi đã làm điều đó trong ý nghĩ của mình. Tôi
    thực tâm cho qua món nợ của anh ta. Tôi chẳng cần món tiền đó nữa. Và tôi
    cũng chẳng cần đấu tranh cho lẽ phải để làm gì.
    Sau 9 năm, người bạn đó đã gửi thư cho tôi. Anh ấy nói vẫn biết rằng đang
    nợ tôi tiền.
    Anh ấy còn giải thích là anh đã trải qua những thời kỳ rất khó khăn, anh
    chuyển nhà và anh đã cố gắng trở thành một xướng ngôn viên chuyên nghiệp.
    Anh ấy còn nói thêm là anh ấy muốn khôi phục tình bạn của chúng tôi.
    Tôi cũng viết thư trả lời anh ấy ngắn gọn là chúng tôi cũng có căng thẳng gì
    đâu. Tôi còn đề nghị anh ấy giải quyết triệt để chuyện nợ cũ đi bằng cách gửi

    cho tôi một tờ séc chỉ mang tính tượng trưng (khoảng 20% số anh ấy nợ). Và
    thế là anh ấy đồng ý.
    Nhưng anh ấy không gửi séc cho tôi. Hay nói đúng hơn là không gửi ngay.
    Vài tháng sau tôi lại mới nhận được thư của anh ấy. Lần này thì anh ấy lại
    giải thích tình cảnh của anh ấy cho tôi.
    Tôi vẫn hết sức bình thản. Tôi biết là kiểu gì tôi cũng có tiền. Tiền ấy không
    đến từ phía anh ta. Vũ trụ - ý tôi ở đây là một thế lực nào đó lớn hơn bản thân
    bạn - sẽ phân phát tiền cho tôi chừng nào tôi còn nằm trong quỹ đạo của nó.
    Và giữ hòa khí là một cách rất tốt để không bị chệch ra ngoài quỹ đạo ấy.
    Và, như tôi đã nói lúc đầu, cuối cùng thì hôm nay tôi cũng nhận được tờ séc.
    Tôi không biết người bạn của tôi đã có cảm giác gì khi ký tờ séc này. Tôi hy
    vọng là anh ấy làm điều đó với tâm trạng tràn ngập niềm vui. Nếu thực sự
    như vậy, anh ấy đã mở đường cho dòng tiền đến với mình.
    Tôi biết rằng khi tôi ký tấm séc 500 đôla cho anh trai của tôi, người đã từng
    giúp đỡ tôi nhiều lần trong suốt 20 năm trời và cuối cùng tôi đã trả được hết
    nợ cho anh, tôi cảm thấy người lâng lâng không tả nổi. Ký séc trả cho Ted
    làm tôi thấy có cảm giác như mình là vua. Và điều đó đã mang đến cho tôi
    một cảm giác bình yên đến mức chỉ riêng điều này thôi cũng đáng giá cả triệu
    đôla.
    Tôi gọi cảm giác yên ổn này - hay gọi là sự cứu rỗi cũng được, nếu bạn muốn
    - là chìa khóa bí mật đến kho tàng của cải.
    Bạn giữ nỗi bực dọc hay sự giận dữ vì có người nợ tiền bạn không trả hay vì
    bạn đang mang nợ ai đó ở đâu? Hãy giải phóng chúng ra ngoài. Hãy tự nói
    chuyện với mình. Hãy cho bản thân bạn biết rằng vũ trụ mới là người cho chứ
    không phải bạn bè của bạn. Tiền không đến với bạn từ bạn bè của bạn, mà
    thông qua họ. Khi bạn đã giải thoát cho mình khỏi bực dọc, thù hận, cũng là
    khi bạn đã mở lòng để đón nhận.
    Phần 4:
    18/11/2005
    Hãy cẩn thận với những cái bẫy chết người!
    Bài báo đã thúc đẩy tôi viết cuốn sách này có tên gọi là "Bí quyết làm ra tiền
    vĩ đại nhất trong lịch sử", đó chính là bản tóm tắt những ý chính của chương
    1 trong cuốn sách này.
    Tôi còn nhớ là bài báo đó đã trở nên nổi tiếng đến mức nó được hàng ngàn
    người truyền tay nhau qua mạng Internet. Các tạp chí điện tử cũng sao chép
    và đăng tải nó rộng rãi.
    Nhiều website khác cũng giữ bài báo này trên các trang của họ. Và hàng tá

    người viết thư cho tôi chủ yếu là để cám ơn tôi và khen ngợi bài báo.
    Nhưng tôi cũng nhận được một số lá thư của những người muốn xin tiền tôi.
    Chắc chắn, họ đã đọc bài báo của tôi và kết luận rằng tôi là một người sẵn
    sàng cho tiền nếu ai đó xin tôi. Và vì vậy mà họ viết thư xin tiền.
    Có điều là đó lại không phải là điều mà bài báo miêu tả như là một bí quyết
    vĩ đại để thu hút tiền của đến. Tôi không hề viết rằng "Cứ xin tiền đi và bạn
    sẽ trở nên giàu có". Thay vào đó, tôi viết là "Hãy cho tiền bất cứ khi nào bạn
    cảm thấy nhận được sự thỏa mãn về tinh thần và lúc đó bạn sẽ hướng dòng
    tiền đến với bạn"...
    Tôi đã viết điều này cho tất cả những người viết thư xin tiền tôi. Tôi giải
    thích nguyên tắc này. Và chẳng thấy ai viết lại cho tôi nữa.
    Tôi kể lại với bạn kinh nghiệm này để bạn suy nghĩ vì 2 nguyên nhân:
    1. Đừng bao giờ đi xin tiền và mong đợi mình sẽ giàu. Hãy nhìn những người
    ăn xin trên đường phố. Họ không có một cuộc sống viên mãn. Họ chỉ sống
    cho qua ngày.
    Hoặc bạn hãy nhìn những người làm việc đi gom quỹ. Phần lớn họ đều đi xin
    tiền, mặc dù họ chẳng bao giờ nhận là như vậy. Họ chẳng bao giờ thấy đủ cả.
    Đó không phải là lời giải hay sao?
    2. Đừng bao giờ cho tiền những người ăn xin và hy vọng bạn sẽ giàu có. Tôi
    không nói là đừng giúp người nghèo, mặc dù cũng khó nói là hành động ấy
    của chúng ta giúp đỡ họ được bao nhiêu để họ có thể giải quyết những vấn đề
    của họ. Tôi chỉ muốn nói rằng: đừng cho tiền chỉ vì người ta xin bạn và mong
    đợi vũ trụ sẽ trả lại cho bạn.
    Tôi cho rằng việc cho tiền bừa bãi vô trách nhiệm chính là một cái bẫy. Từ
    trước đến nay tôi vẫn phản đối các ông Bộ trưởng vẫn kêu gọi người dân
    quyên góp tiền bởi vì hoặc là 1) họ cần tiền hoặc là 2) Kinh thánh nói như
    vậy.
    Cũng có thể là đúng. Nhưng nếu như bạn hay ai đó cho tiền mà không có cảm
    giác thỏa mãn trong tận đáy lòng thì rất khó có khả năng bạn sẽ được nhận lại
    nhiều hơn số tiền đã cho.
    Cách tốt nhất để xác định cho tiền ở đâu chính là tự hỏi mình một câu hỏi đơn
    giản: "Bạn thấy vui nhất khi nào?"
    Nếu như bạn muốn xác định kỹ hơn để hiểu rõ nên cho ai tiền và cho ở đâu,
    bạn hãy thử hỏi thêm những câu hỏi sau:
    Nơi nào gợi cho bạn nhớ đến đức tin của bạn?
    Nơi nào động viên bạn đi tới ước mơ của bạn?
    Ai làm cho bạn cảm thấy hạnh phúc là mình đang sống?

    Dù câu trả lời là như thế nào thì đó cũng chính là nơi mà bạn nên cho tiền
    Phần 5:
    18/11/2005
    Lời thú nhận của tôi Phải, tôi nhận. Tôi công nhận là tôi từng cảm thấy rất
    khó tin là tôi có thể nhận được tiền nếu tôi cho tiền.
    Chuyện đó nghe có vẻ giống một trò bịp quá, như là một trò của những người
    muốn moi tiền của tôi. Hmm, tôi quá thông minh để rơi vào cái bẫy này nhé.
    Tôi quyết định là tôi sẽ không cho tiền, nhưng thay vào đó, tôi sẽ cho sách
    của tôi.
    Đúng vậy. Tôi sẽ cho những cuốn sách. Tôi có vô số sách. Hồi tôi làm phóng
    viên cho tạp chí Thời đại mới kiêm biên tập viên sách trong nhiều năm, tôi đã
    sưu tầm được rất nhiều sách. Còn nhiều hơn cần thiết nữa ấy. Vậy thì tại sao
    không cho bớt chúng đi nhỉ?
    Tôi vẫn còn nhớ lúc tôi ra quyết định này. Hồi ấy tôi ở Houston, tôi đang nằm
    trên chiếc giường và suy nghĩ xem làm cách nào để có một cuộc sống sung
    túc.
    Tôi còn nhớ tôi đã nghĩ gì. Tôi có thể trở thành một người giàu có nhất nước
    Mỹ nếu tính về số đầu sách. Và ngay lúc đó, tại đó, tôi đã quyết định thử
    nguyên lý cho-nhận đối bằng những cuốn sách của tôi.
    Chỉ trong vài ngày, tôi đã gọi cho một loạt bạn bè và mời họ đến chọn sách.
    Đương nhiên là tôi không cho họ thoải mái chọn bất kỳ cuốn nào trong tất cả
    sách của tôi. Tôi chỉ lôi ra một số cuốn và cho họ chọn cuốn nào họ thích
    trong số đó thôi.
    Sau đó, trong những tháng tiếp theo, cứ có thuyết trình ở đâu là tôi lại cho
    sách ở đó. Tôi phát hiện ra đó là một cách cực kỳ hiệu quả để duy trì sự chú
    ý. Cứ mỗi khi khán giả nào có vẻ mất tập trung là tôi lại thông báo tặng một
    cuốn sách cho một người đặt câu hỏi tiếp theo cho tôi. Tất cả những người
    trong phòng nghe thấy tin này đều "tỉnh như sáo" ngay.
    Và khi tôi chuyển đến thành phố mà hiện nay tôi đang sống, tôi đã có một
    kho sách lên tới 25 thùng trong gara của tôi. Tôi mở tiệc tân gia và mời mọi
    người đến chơi. Tôi nói với họ là trước khi ra về, mỗi người có thể vào kho
    sách của tôi và chọn cho mình bất cứ cuốn nào họ muốn. Không một ai từ
    chối cả. Một người còn lấy nhiều đến mức phải mượn xe kéo để chuyển đống
    sách ra ô tô.
    Vậy kết quả của chiến dịch tặng sách vĩ đại của tôi là gì?
    Từ cái ngày ở Houston, khi tôi quyết định tặng sách để được nhận sách, lúc
    nào tôi cũng dư dả sách. Hiện nay, tôi sở hữu một trong những bộ sưu tập

    sách lớn nhất thế giới về đề tài tiếp thị, và một bộ sưu tập sách về lĩnh vực
    siêu hình học (metaphysics).
    Mọi người nhìn thấy bộ sưu tập của tôi đều rất ấn tượng. Nhưng điều mà họ
    không thể hiểu được chính là: Sách cứ tìm đến với tôi vì tôi không ngừng cho
    sách. Tôi đã kích thích một quy luật vĩ đại "cho-nhận", nhưng chỉ đối với
    sách thôi.
    Giờ thì tôi đã biết cả cách cho tiền để nhận được tiền. Và kết quả là tôi đã có
    tiền, nhiều tiền hơn rất nhiều so với hồi tôi còn ở Houston. Nhưng những
    ngày đó, khi tôi còn sợ mất tiền và muốn giữ rịt những gì tôi đã có, tôi chỉ có
    thể cho phép mình cho sách mà tôi. Và kết quả là sách cũng đến với tôi.
    Bài học rút ra là: Hãy cho những gì mà bạn muốn nhận lại.
    "Chúng ta không nên đóng kín những con đường dẫn của cái đến với chúng
    ta. Chẳng có lý do gì để nghĩ rằng những gì bạn cho đi sẽ quay lại với bạn từ
    chính những người đã được bạn cho". (Charles Fillmore)
    Phần 6:
    18/11/2005
    Một con người vĩ đại đã dám cho đi cả 30 triệu đôla Tôi mới biết được là một
    nhà từ thiện nổi tiếng người Mỹ, người có một nhân cách hết sức hấp dẫn và
    thú vị vừa qua đời. Tên ông là Percy Ross.
    Tôi rất thích cuốn sách của ông: "Hãy xin cả Mặt Trăng và hãy nhận lấy nó:
    Bí quyết để nhận được những gì bạn muốn thông qua cách hỏi xin". Có thể
    bạn cũng đã từng nghe về ông. Ross đã cho đi khoảng 30 triệu đôla cho các
    quỹ từ thiện và các tổ chức khác nhau.
    Ông cũng dẫn một chuyên mục có tiêu đề là Cám ơn Một triệu, một chuyên
    mục có mặt trong gần 800 tờ báo ở nhiều nước khác nhau trong suốt 17 năm
    liền. Chuyên mục này có đăng tải những bức thư mà người ta viết cho ông,
    trong đó họ kể cho ông về hoàn cảnh của họ và đề nghị ông giúp đỡ. Chuyên
    mục đó thực sự rất lôi cuốn. Ấy là bởi vì Ross luôn nhìn thấu lòng mọi người.
    Ông đọc hết những bức thư cùng những lý do khác nhau cho dù chúng thành
    thật, hời hợt trễ nải hay là cầu khẩn. Và ông luôn luôn trả lời thư bằng những
    câu nói thông minh, thỉnh thoảng lại kèm theo một tấm séc. Ông gửi đi
    khoảng 120 tấm séc mỗi tuần. Và trong suốt 17 năm, ông đã cho đi gần 30
    triệu đôla.
    Vấn đề là ở chỗ Ross chỉ bắt đầu với 2 triệu đôla!
    Vậy thì bạn thấy nguyên tắc cho nhận có hiệu quả trong trường hợp này
    không?
    Ban đầu, Ross bỏ ra 2 triệu đôla để thành lập quỹ của ông. Bạn có thể không

    có số tiền này, nhưng chuyện này là như vậy. Trông vòng 17 năm, Ross đã
    cho tới 30 triệu đôla!
    Bạn thấy đó, lại một lần nữa cũng chính việc cho đã dẫn đến việc nhận!
    Bạn hãy xem nhé: Bạn có từng bao giờ ở vào tình huống khi bạn được đề
    nghị quyên tiền cho mục đích nào đó và sau khi liếc qua tài khoản ngân hàng
    đang ngày càng thụt đi, bạn bị giằng co giữa quyết định cho hay không cho
    không? Nhiều người nói với tôi rằng họ đã từng trải qua tình huống này,
    nhưng sau khi quyết định quyên tiền, những người này đã rất bất ngờ khi
    nhận được một khoản tiền từ một nơi mà họ không mong đợi, thay thế cho
    khoản tiền họ đã cho đi.
    Có một sự thật là nếu như bạn giữ khư khư tiền của bạn, bạn có nguy cơ mất
    tất cả những gì bạn có. Ngược lại, nếu bạn tin rằng những điều tốt đẹp sẽ đến
    với những người cho tiền một cách thoải mái, bạn sẽ luôn luôn có những
    nguồn ngân quỹ bất ngờ để dùng vào đúng lúc bạn cần đến.
    Percy Ross chính là một bằng chứng sống về điều này. Bạn xem, ông bắt đầu
    sự nghiệp làm từ thiện chỉ với 2 triệu đôla, nhưng trong vòng 17 năm ông đã
    hiến được tới 30 triệu!
    Thật tiếc là Percy Ross đã không còn nữa.
    Nhưng giờ đây, bạn có thể thay thế vị trí của ông ấy kia mà...
    Phần 7:
    02/12/2005
    Thế nào là cho thực sự?
    hay Bạn có tư...
     
    Gửi ý kiến

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã ở HTML block 2